Thứ Tư, 11 tháng 2, 2015

1 Lít Nước Mắt - Nhật ký Aya Kitou

Chương 4: Ân hận
Trường trung học Seiryou nơi tôi học có trông một loại cây tên là thanh yên từ Trung Quốc.
Chiều nay, lúc đang nhặt cỏ dại xung quanh những cây ấy, có một số bạn đã cười nhạo cách đi đứng của tôi.
“Đi kiểu gì thế nhỉ?”
“Trông như bọn con nít mẫu giáo ấy !”
“Dáng hăm hở nhỉ, giống chữ bát quá!”
Bọn họ đã nói cười, chế nhạo tôi hết mức có thể làm tôi chỉ chực òa khóc. Tất nhiên, tôi đã lờ họ đi. Bởi nếu không đại dương trong tôi sẽ vỡ òa cuốn phăng mọi thứ đi mất. Phải thật cứng rắn để không được khóc.
May mắn và kì lạ, tôi đã có thể không để nước mắt rơi ...
Hôm nay có một chuyện rất bực mình xảy ra.
Khi đến giờ Thể Dục, tôi thay đồ và xuống sân tập
Giáo viên nói, “Hôm nay chúng ta sẽ chạy 1km khởi động. Sau đó sẽ là bài kiểm tra đầu vào môn Bóng rổ.”
Tim tôi như đánh “thùng” một cái. Chạy, kiểm tra ... làm sao tôi có thể làm hết được.
“Kitou em mệt à ?”
Tôi vừa khẽ gật đầu thì thầy giáo nói tiếp, “Ồ, thế thì em có thể về nghỉ ở văn phòng với O-san.” (O-san hôm nay quên đồng phục thể dục nên bị phạt ở đó)
Đến đây thì ngay lập tức, lũ bạn cùng lớp tôi nhao nhao lên,
“Aww học nhóm kìa, đôi bạn cùng tiến”
“Thật may mắn, tớ luôn muốn được nghỉ ngơi trong văn phòng thầy giáo.”
Cả người tôi như sôi lên giận dữ.
“Nếu các bạn muốn được ở văn phòng thầy giáo, tôi sẵn sàng đổi chỗ với các bạn”. Tôi muốn hoán đổi thân thể với bọn họ, dù chỉ là một ngày, để họ có thể hiểu được cảm giác của một người khi không thể làm những gì họ muốn.
Hàng ngày, mỗi khi tôi đi đến trường, trong từng bước tôi đi, qua từng cử động, tôi cảm thấy thân thể mình ngày một không vững nữa, như có cái gì đó gãy vụn ở bên trong. Tôi cảm thấy rất tủi thân và xấu hổ khi mình không làm được những việc đơn giản mà người khác có thể làm được. Những người khác sẽ chẳng có thể hiểu được nếu không có sự trải nghiệm với chính bản thân họ, còn tôi , tôi chỉ mong có được sự cảm thông và chia sẻ.
Nhưng họ không biết gì hết, thậm chí , với cả tôi , tôi cũng chỉ nhận ra khi những điều đó xảy đến với mình.

#3 : Change


Hờ hờ lại suy nghĩ định viết nhật ký !! mà giờ chả biết viết ở đâu ???
Viết tiếp ở quyển vở mình hay viết hay viết ở đây nhỉ ???? Thực sự chả biết viết ở đâu !! Rốt cuộc lại chọn cái nơi này!!
Thời gian gần đây mình toàn thất bại những gì mình muốn làm!!
Suy nghĩ rất nhiều quyết tâm cũng nhiều nhưng chả bao giờ mình làm được!!
Rốt cuộc mình lại chuốt lấy thất bại nữa thôi...
Điều đó có nghĩ là gương mặt buồn, những thất vọng từ ngày này qua ngày khác và sự vô dụng của chính tôi sẽ vẫn như trước đây....
Tôi muốn một chiếc chìa khóa mở cánh cửa phép màu để thay đổi con người vô dụng tôi vào lúc này...
Nhưng rằng phép màu có thể thay đổi định mệnh không phải lúc nào cũng đên. Muốn thay đổi một điều gì đó, ta cần phải tiến tới từng bước nhỏ một và rồi một ngày nào đó cánh cửa nhiệm màu sẽ mở ra....
Thực sự mà nói rất nhiều lần quyết tâm rồi lại trở về như cũ tôi ko biết mình muốn gì nữa.... bắt đầu ngày mai phải thay đổi từng bước 1 những việc nhỏ nhặt trước như thế mới có thể thay đổi những cái lớn hơn....

Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014

1 Lít Nước Mắt - Nhật ký Aya Kitou

Chương 3: Kiểm tra sức khỏe

Hôm nay mẹ đưa tôi đến bệnh viện ở Nagoya ( Aya viết bằng tiếng Anh - Kiwi).

Chúng tôi rời khỏi nhà lúc 9h sáng. Em gái tôi có vẻ lo lắng, nó đã đi học rồi, nên tôi mới có thể đi bệnh viện được ... đứa em tội nghiệp.

11h chúng tôi tới bênh viện Kokuritsu Nagoya Daigaku Fuzoku Byouin. Tôi đã đọc sách trong lúc chờ đợi, tới 3 tiếng đồng hồ. Nhưng tôi không tập trung lắm, vì lo lắng và sợ. Mẹ đã trấn an tôi là, "Mẹ sẽ gọi cho bác sĩ Eisurou vì thế không có gì phải lo lắng cả", nhưng ...

Cuối cùng tôi cũng được gọi vào. Tim tôi bỗng đập dữ dội.
Mẹ đã nói với bác sĩ là :
1. Tôi đã bị ngã và trớt cắm , trong khi người ta có xu hướng đưa tay tiếp đất thì tôi đã tiếp đất bằng mặt.
2. Tôi đi lắc lư , trong khi chân tôi không có bị vòng kiềng.
3. Tôi gầy đi trông thấy.
4. Chuyển động của tôi chậm hơn bình thường, không thể phản ứng nhanh như trước.

Khi nghe những điều đó , tôi bỗng thấy sợ. Mẹ là một người rất bận rộn, nhưng đã để ý tôi rất kĩ .... Tôi đoán mẹ đã nhận ra mọi thứ ... Tôi cảm thấy căng thẳng.

Bây giờ, tôi chỉ quan tâm đến kết quả từ bác sĩ. Có nó, mọi lo lắng sẽ qua đi.

Bác sĩ bảo tôi ngồi lên 1 ghế tròn, và nhìn vào mặt bác sĩ. Tôi hơi căng thẳng trước cặp kính trắng và nụ cười thân thiện của người nữ bác sĩ ấy. Tôi làm các động tác : nhắm mắt và đưa ngón tay trỏ từ xa lại gần mặt và chạm vào mũi, đứng một chân thăng bằng trên sàn, co và duỗi chân trên giường, cuối cùng bác sĩ gõ nhẹ cái búa nhỏ vào gối tôi. Bài kiểm tra kết thúc.

"Nào, đi chụp X-quang", cô ấy nói.

"Aya, sẽ không đau tý nào đâu, chỉ là tia sáng chiếu lướt qua đầu cháu để kiểm tra bên trong thôi."

"Ehh , chiếu vào đầu cháu á? "

Với tôi điều này thực sự quan trọng và tôi nhìn thấy từ phía mẹ một cái khẽ gật đầu.

Chiếc máy khổng lồ từ từ hạ xuống . Chụp trọn lấy đầu tôi, tôi có cảm tưởng như mình ở ngoài không gian vậy.

"Nằm yên nhé, đừng cử động." , một chị áo trắng còn trẻ nói với tôi. Tôi nằm im, mọi thứ đều tối tăm, tôi cảm thấy như hơi buồn ngủ .

Đợi thêm một lúc lâu nữa, chúng tôi được nhận một đơn thuốc. Rồi 2 mẹ con tôi về nhà.

Giờ đây, tôi có thêm một nhiệm vụ là phải uống thuốc đều đặn. Nếu điều đó làm tôi tốt hơi thì tôi chẳng ngại nhét đầy bụng với đống thuốc đó đâu. Bác sĩ ơi, hãy giúp cháu, cháu như nụ hoa chưa nở trước cuộc đời, cháu không hề muốn bị vùi dập hay héo tàn đâu, cháu muốn làm một bông hoa, một bông hoa bác sĩ ạ.

Bênh viện ở rất xa chỗ chúng tôi, vì thế bác sĩ nói rằng tôi chỉ cần đến bệnh viện mỗi tháng một lần thôi. Tôi đã hứa là sẽ đến và làm theo những gì bác sĩ căn dặn , có lẽ tôi sẽ khá lên.Thế giới này thật tuyệt khi có những người bác sĩ như ở bênh viện Nagoya Daigaku! Bác sĩ Eitsurou ơi, giúp cháu nhé! Bác sĩ hứa rồi đấy nhé!

Thứ Hai, 25 tháng 8, 2014

1 Lít Nước Mắt - Nhật ký Aya Kitou

Chương 2 : Dấu hiệu

Tôi cảm thấy, gần đây mình hơi gầy.
Có phải là do tôi lười ăn vì phải làm việc nhà hay làm bài tập môn Khoa học không ?
Tôi không thể để tâm tới những việc mình làm nữa, nên tôi rất lo.
Tôi đã tự trách mình nhưng dường như chẳng có tiến bộ gì.
Cảm giác trong người lúc nào cũng mệt mỏi nữa.
Tôi muốn mình tăng cân thêm tý chút xem sao.
Bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ phải hành động theo kế hoạch được viết trước.
Tôi sẽ không còn phải lo lắng gì nữa.

Hôm nay trời mưa phùn. Đi bộ đến trường với một cái cặp nặng trịch, thật tệ, lại thêm cái ô to tướng nữa chứ, ôi thật chán.
Có một lúc, tự nhiên tôi không nghĩ được gì nữa, đầu gối khựng lại, và tôi ngã xuống mặt đường, chỗ ấy chỉ cách nhà tôi khoảng 100m.

Tôi bị trớt cằm. Khi đó, tay tôi chỉ sượt nhẹ qua cằm, không giữ được nên mới bị máu nhầy nhụa khắp ở cằm. Đau lắm. Nhưng tôi chẳng thể làm gì hơn ngoài việc lượm lấy cặp và ô quay về nhà.

Mẹ từ trong đi ra và nói "Con lại quên gì à? Nhanh lên, kẻo muộn đó con." "Trời ơi!" "Gì thế này?"
Nhưng đã không có lời đáp trả mẹ, bởi vì lúc ấy tôi chỉ biết khóc.
Mẹ vội lấy khăn lau cằm cho tôi.
Cằm tôi lúc đó đầy máu, rất đau, và tôi cảm nhận được từng hạt cát rơi ra khi mẹ lau qua vết thương.
Mẹ nói, "Chúng ta phải đến chỗ bác sĩ", và nhanh chóng thay quần áo và dán bông băng cho tôi, rồi đẩy tôi vào ôtô.

Tôi đã phải khâu 2 mũi mà không cần tới thuốc giảm đau.
Nhưng chỉ cần cử động hàm thôi là lại đau rồi, cũng phải chịu thôi, tất cả là do lỗi vụng về của tôi.

Trên đường về , tôi đã xin lỗi mẹ bởi vì tôi mà hôm nay mẹ đã phải nghỉ việc
Tôi cũng nghĩ về mình, rằng có thể tay tôi đã không giúp được gì khi tôi ngã , bởi vì tôi rất chậm chạp ...

Tôi nghĩ rất nhiều khi ngắm cằm mình qua gương, nhưng rồi tôi vẫn vui vì vết thương sẽ không để lại sẹo. Tương lai của tôi sẽ tối tăm ra sao, nếu có 1 vết sẹo trên mặt tôi ở nơi mà mọi người ai cũng thấy .

Lớp của tôi thuộc khối thể dục
Lớp 7th = B
Lớp 8th = C
Lớp 9th = D
Ôi, trông nản quá! Nhưng không sao, tôi sẽ phải cố gắng lên.
Tôi hy vọng rằng, những bài tập chạy vòng quanh mà tôi được tập trong suốt kì nghỉ hè vừa qua sẽ có tác dụng, dù chỉ chút chút , nhưng nghĩ lại, tôi đoán là không.

Ah, có phải là do tôi tập không đủ lâu không ?!? (Chính xác đấy = giọng nói của một hồn ma vang bên tai !) Hihi.

Sáng nay, lúc một mình trong bếp , khi những tia nắng mảnh khảnh và làn gió nhè nhẹ của buổi sớm lướt qua khung cửa sổ để hờ dưới tấm đăng ten màu vàng, tôi đã khóc.

"Làm thế nào bây giờ ? Mình có thể làm được không?"

Ngày hôm nay, sẽ diễn ra kì Kiểm tra sát hạch thể chất.

Mẹ nhẹ nhàng đến và quàng tay chụp lên mắt tôi, "Aya, sẽ ổn thôi vì con là một cô bé thông minh mà. Con đã có những môn học con thích, và con sẽ có kết quả tốt trong nay mai. Con rất giỏi tiếng Anh mà, thế nên con đừng lo lắng, tiếng Anh là ngôn ngữ quốc tế nên về sau rất hữu dụng, vì thế đừng có lo lắng nếu con phải vào lớp D ..."

Nước mắt tôi đã ngừng rơi. Nhưng dường như vẫn còn có gì đó đọng lại ...

Tôi sẽ không là một đứa bé mít ướt nữa.

Có điều, thân thể tôi giờ đây bắt đầu không cử động theo ý tôi muốn nữa. Điều này làm tôi lo lắm, vì tôi đã để lỡ rất nhiều bài tập ở nhà rồi, mà đáng lẽ ra phải làm 5 tiếng mỗi ngày mới kịp

Không, không phải chuyện ấy, có cái gì đó trong cơ thể tôi như đang bắt đầu gãy vụn. Tôi sợ !

Tim tôi nhiều lúc cảm giác như bị bóp nghẹn.
Tôi muốn luyện tập. tôi muốn chạy.
Tôi muốn học.
Tôi muốn viết chữ thẳng hàng, ngăn nắp.

Tôi sợ!

"Namida no Toka-ta " là một bài hát phải nói là rất hay. Tôi rất thích bài hát này. Trưa nay, khi ngồi ăn ở trong trường, tôi đã được nghe bài này, điều đó khiến thức ăn trở nên ngon hơn, thật tuyệt.

Thêm một chút khám phá về cô em gái bé nhỏ của tôi.

Lần này, tôi đã để ý nó rất kĩ mỗi khi bên cạnh, và tôi bắt đầu nhận ra rằng, nó mới thực sự dễ thương làm sao, lý do ư, nhiều lắm, ví như có lần khi chúng tôi cùng đi tới trường, đứa em trai thì cứ cắm cúi đi bỏ mặc bọn tôi phía sau, còn nó thì cất bước cùng tôi, không nhanh và cũng không chậm hơn.

Lại nữa, có lần khi chúng tôi cùng đi qua cầu, nó đã giữ cặp cho tôi và bảo, "Bám vào thanh vịn ấy, cẩn thận nhá".
Có thể, nó sợ tôi lại ngã lần nữa.

Dần dần, những bông hoa mùa hè cũng bắt đầu héo tàn.

Sau khi dọn xong bữa tối, tôi đang chuẩn bị lên tầng trên thì mẹ gọi lại, "Aya, con ngồi xuống đây."

Mẹ trông có vẻ rất nghiêm túc nên tôi bắt đầu cảm thấy lo khi nghĩ đến một hình phạt đang đợi mình ở phía trước.

"Aya, gần đây, mẹ thấy con trông như lúc nào cũng chuẩn bị ngã về phía trước, khi con đi rất không bình thường, thân hình con cứ từ bên này lắc sang bên kia, con không để ý à? Mẹ đã thấy và rất lo. Mẹ nghĩ chúng ta nên đến chỗ bác sĩ."

"... đi bệnh viện ạ?" , tôi hỏi.

"Cứ để đó cho mẹ, mẹ sẽ tìm một chỗ thật tốt."

Nước mắt tôi bắt đầu tuôn bất tận. Nhìn mẹ, tôi muốn nói, "Cảm ơn mẹ rất nhiều , con xin lỗi vì đã làm mẹ lo lắng" , nhưng tôi đã không thể thốt nên lời nào.

Tôi sẽ chẳng ngạc nhiên trước sự vùng về, hay việc ăn ngoài bữa nhiều lần trong ngày. Nhưng mỗi khi, cứ nghĩ đến chuyện gì đó không hay xảy ra cho mình, hay lý do tại sao tôi phải đi khám bác sĩ là tôi không thể làm gì ngoài việc khóc.

Mắt tôi đã bắt đầu sưng đỏ lên vì khóc quá nhiều.
#Sưu Tầm ( FB : 1 Lit Nuoc Mat )

Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014

1 Lít Nước Mắt - Nhật ký Aya Kitou

CHƯƠNG I : Gia đình tôi...
Ba tôi 41 tuổi . Ông là người hay cáu kỉnh, nhưng với tôi, ba là một người tuyệt vời.

Mẹ tôi thì 40 tuổi. Tôi thỉnh thoảng hay ra vẻ người lớn trước mẹ, nên bị mẹ rầy la hoài.

Còn tôi 14 tuổi. Bắt đầu lên trung học . Với tầm tuổi này, rất khó để bảo tôi mô tả về bản thân mình, chà, xem nào, ngắn gọn thôi , đơn giản tôi là ... mít ướt. Có lẽ vì tâm hồn tôi chứa nhiều cảm xúc, đơn giản là tuy tôi ngờ nghệch, nhưng rất dễ phát khùng và cười to sau đó. Buồn cười nhỉ.

Tôi có một em gái , nó 12 tuổi thôi, nhưng từ khi nó sinh đến giờ, nó đã coi tôi như kinh địch cả trong nhà và ở trường rồi. Nhưng gần đây chúng tôi hay to tiếng, thực sự điều này làm tôi buồn.

Ah, tôi còn một cậu em nhỏ nữa, nó 11 tuổi . Một đứa quỷ quyệt đáng sợ. Tuy nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng đôi lúc lại ra vẻ anh trai. Tôi thì chẳng quan tâm, cùng lắm thì nó cũng chỉ như bố của Koro mà thôi (ah, Koro là tên con chó nhà chúng tôi.)

Tôi còn một đứa em bé tý nữa. Nó kém tôi 10 tuổi lận. Nó có một trí tưởng tượng thật kì quặc nhưng trông rất vụng về và vô dụng ( tất nhiên nó mới có 4 tuổi mà ).

Ah, lại nói về đứa em gái kém tôi 2 tuổi. Nó có mái tóc quăn của mẹ nè, có khuôn mặt của ba nè , nhưng đặc biệt nhất là có cặp mắt trông như đồng hồ lúc 8:20 haha ). Nhưng nó rất dễ thương.

Mary đã chết...

Hôm nay là sinh nhật tôi đấy. Đúng là tôi đã lớn rồi.

Tôi nghĩ mình phải biết cảm ơn ba mẹ rất nhiều

Tôi nghĩ mình phải học chăm chỉ hơn , khỏe mạnh hơn, như thế thì tôi sẽ không làm ba mẹ phải phiền lòng nữa. Vì thế, với tuổi trẻ của mình (mà tôi nghĩ là một giai đoạn quan trọng của cuộc đời) , tôi phải làm bằng đươc, tuyệt đối không hối tiếc.

Tôi sẽ được đi cắm trại vào ngày kia. Tôi sẽ làm hết bài tập ở nhà đã, như thế thì không còn phải lo lắng gì nữa.

Cố lên! Cố lên! Aya!

Tiger, con chó hung tợn nhà bên đã cắn đứt đầu của Mary , giết chết nó.
Mary rất nhỏ bé, nó đã đên gần nghịch đuôi của Tiger

Tôi đã kêu hết mức có thể : "Mary, không . Quay trở lại đây!" nhưng ... có lẽ Mary đã nản chí, không chịu quay lại .... thế rồi nó đã chết mà không kịp thốt nên lời nào. Nếu nó không lại gần con quái thú Tiger thì đã không ra đi nhanh như vậy Mary hẳn ắt hạnh phúc ở một nơi nào đó.

Ngôi nhà mới cuối cùng cũng xong.

Phòng của tôi và em gái khá lớn, ở tầng 2, có cửa sổ mở ra hướng Đông. Trần nhà có màu trắng, còn tường thì bằng gỗ nâu. Sinh hoạt cả nhà giờ đã có khác ngày trước. Tôi rất vui vì cuối cùng thì mình đã có 1 phòng riêng , chỉ tiếc là nó hơi rộng rãi quá nên trông mọi thứ trong phòng có vẻ lẻ loi. Có lẽ đêm nay sẽ rất khó ngủ đây, hihi.

Nào bắt tay vào việc nào!

1. Tôi sẽ mặc áo phông với quần đùi để tiện di chuyển.
2. Những việc vặt hàng ngày như: tưới cỏ, may vá, kiểm tra rệp ở lá cà chua mà tôi trông . Đuổi gián và bọ ở mấy cây hoa cúc nữa. Nếu tôi mà tìm thấy bọn chúng, tốt nhất là bọn chúng nên biết bảo trọng.
3.Không trễ nải việc nhà (tôi là chị cả mà )
4.Viết nhật ký hàng ngày.

Còn bây h, tôi đi làm những thứ đó đây !
#Sưu Tầm

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

3 cô gái "bí ẩn" trên tờ tiền 2.000 đồng


Tờ tiền mệnh giá 2.000 đồng là tờ tiền hiếm hoi có mặt sau được thể hiện bằng bối cảnh Nhà máy Sợi Nam Định cùng 3 nữ công nhân đang làm việc. Đã 23 năm trôi qua kể từ ngày tờ tiền này được phát hành, 3 nữ công nhân đó là ai thì đến nay vẫn là ẩn số.

Mở cuộc truy tìm
Năm 1988, khi phát hành tờ tiền 2.000 đồng, Ngân hàng nhà nước Việt Nam quyết định lấy bối cảnh khu sản xuất cùng 3 nữ công nhân của Nhà máy Sợi Nam Định để in lên mặt sau của tờ tiền. Nhiều người chắc mẩm, đây phải là những công dân điển hình với thành tích lao động rất đặc biệt có nhiều đóng góp mới vinh dự được in hình lên tờ tiền. Nhưng họ là ai?
Bây giờ Nhà máy Sợi Nam Định đã được đổi tên thành Tổng Công ty Cổ phần Dệt may Nam Định. Trong đội ngũ nhân công sản xuất hiện tại của nhà máy, vẫn còn khá nhiều người thuộc thế hệ công nhân từ thập niên 70 của thế kỷ trước. Gặp họ, chúng tôi càng thêm hy vọng có manh mối về 3 người phụ nữ được in hình lên tờ tiền 2.000 đồng.


3 cô gái trong mặt sau của tờ 2.000 đồng là ai, cho tới giờ đó vẫn là một bí mật. Ảnh: Violet
 



Khi chúng tôi chìa ra tờ tiền 2.000 đồng rồi hỏi về 3 nữ công nhân trong ảnh, nhiều công nhân già trong nhà máy cứ ớ người ra mà rằng: "Đúng... đúng... Đây là 3 nhân công của nhà máy chúng tôi. Đến nay công nhân trong nhà mấy vẫn sử dụng mẫu quần áo bảo hộ lao động như họ đã mặc... Nhưng 3 phụ nữ này là công nhân nào nhỉ? Nhìn họ quen quá... ". Vậy là những công nhân già cứ chuyền tay nhau tờ tiền rồi thầm thì: "Là ai nhỉ?".
Riêng Phó Giám đốc Phân xưởng dệt Bùi Văn Đặng thì cứ mãi bần thần. Ông lật ngang, rồi lật ngửa tờ tiền và nói: "Tôi về nhà máy công tác và làm quản lý từ năm 1970. Bức ảnh được in trong tờ tiền chính là phân xưởng dệt C2. 3 công nhân trong ảnh chính xác là công nhân của chúng tôi. Tôi nhận được họ qua trang phục lao động - đặc thù của công nhân dây chuyền dệt... Nhưng sao tôi không rõ 3 phụ nữ này là ai nhỉ?". Dứt lời, ông Đặng kéo tôi đi: "Anh đi cùng tôi... Tôi sẽ cho anh thăm phân xưởng dệt C2 và sẽ hỏi cho anh về 3 công nhân được in trên tờ tiền".
Tới phân xưởng dệt C2, ông Đặng chỉ cho tôi từng chi tiết trong bức hình tại mặt sau của tờ tiền 2.000 đồng đều trùng khớp với bối cảnh hiện tại của phân xưởng dệt. Tất cả đều không mấy thay đổi dù đã trải qua nhiều năm trời. Tại đây, ông Đặng gọi những người công nhân già lại rồi hỏi về 3 nữ công nhân trong tờ tiền. Một cuộc truy tìm 3 người phụ nữ bí ẩn nhanh chóng lan tỏa toàn khu sản xuất. Nhìn cảnh ấy, chúng tôi nghĩ mình đã may mắn, có lẽ chỉ một lúc nữa thôi, 3 người phụ nữ bí ẩn mà tôi muốn gặp sẽ xuất hiện.
Nhưng rồi nguyên cả buổi sáng trôi qua, 3 nữ công nhân kia vẫn mất hút. Đầu giờ chiều, ca làm việc mới bắt đầu. Chúng tôi lại tiếp tục kiếm tìm 3 người công nhân bí ẩn. Lần này ông Đặng còn lấy điện thoại liên hệ với hàng chục công nhân đã nghỉ hưu. Bao nhiêu cuộc điện thoại ông Đặng gọi đi là bấy nhiêu hy vọng chúng tôi ấp ủ. Nhưng tất cả chỉ nhận được những câu trả lời: "Tôi không rõ... Tôi cũng không nhớ...". Họa lắm mới có người an ủi: "Có khi họ là những công nhân vẫn đang làm việc trong nhà máy mà năm đó được chụp ảnh rồi vẽ hình lên tiền những họ không biết".
Không tìm được 3 nữ công nhân này, gương mặt Phó Giám đốc Bùi Văn Đặng sụp xuống. Kéo tôi về phòng làm ciệc của mình, ông Đặng giãi bày: "Khoảng thời gian Nhà máy Sợi Nam Định được chụp hình đưa lên tờ tiền 2.000 đồng là cuối những năm 80. Lúc đó đất nước đang trong giai đoạn đổi mới, không khí lao động xây dựng xã hội chủ nghĩa được phát động trong toàn nhà máy. Khi ấy chúng tôi liên tục được các đoàn làm phim, nhà báo về thăm. Đoàn nào về cũng ghi hình, chụp ảnh... Đúng là ngày đó công nhân và nhà máy được chụp ảnh, vẽ hình nhiều quá nên chẳng ai để ý...".
Vậy là chúng tôi phải tạm chia tay mà vẫn chưa tìm ra được 3 người phụ nữ may mắn được vẽ hình lên tờ tiền 2.000 đồng.
Họa sỹ thiết kế cũng không biết
Chúng tôi rời Nam Định nhưng ý nghĩ tìm gặp 3 người phụ nữ được đưa hình lên tờ tiền 2.000 đồng vẫn chưa nguôi ngoai. Một trong những manh mối có thể tìm ra được 3 nhân vật bí ẩn ấy là họa sỹ thiết kế đồng tiền này. Theo tài liệu lưu giữ tại Ngân hàng Nhà nước, Họa sỹ Phạm Văn Quế là người trực tiếp thiết kế mặt sau của tờ tiền 2.000 đồng. Ngày đó, ông Quế đang ở tuổi ngoài 40 và công tác tại Tổ họa sỹ, Phòng Thiết kế mẫu (Cục Phát hành tiền tệ và Kho quỹ, Ngân hàng nhà nước Việt Nam). Tổ họa sỹ của ông có 7 người.
 "Tôi sang kho ảnh của TTXVN để lựa chọn. Tôi miệt mài tìm kiếm cả tuần trời, cuối cùng cũng tìm được 2 bức ảnh chụp về Nhà máy Sợi Nam Định. Một bức chụp về dây chuyền sản xuất sợi, bức ảnh còn lại là chụp về 3 nữ công nhân trẻ đang thao tác trên dây chuyền. Cầm trên tay 2 bức ảnh, tôi ưng ý ngay và linh cảm rất rõ, đấy sẽ bức hình được lựa chọn để in lên tờ tiền 2.000 đồng".

 Họa sỹ Phạm Văn Quế
 
Bây giờ, họa sỹ Phạm Văn Quế đã nghỉ hưu, nhưng ông vẫn còn minh mẫn lắm. Chúng tôi hỏi ông: "Bác thiết kế mặt sau tờ tiền 2.000 đồng có bối cảnh là 3 nữ công nhân Nhà máy Sợi Nam Định. Đây là 3 nhân vật có thật hay chỉ là nhân vật được vẽ theo trí tưởng tượng?".

Họa sỹ Quế cho hay: "Tưởng tượng ra nhân vật làm sao được. Tôi phải có hình mẫu cụ thể mới thiết kế được tờ tiền. Đó là 3 nhân vật có thực, không phải tưởng tượng hay hư cấu gì cả. Đầu năm 1988, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam ra quyết định sẽ phát hành tờ tiền mệnh giá 2.000 đồng. Khi ấy tôi cùng 6 họa sỹ trong tổ được giao nhiệm vụ tìm và lựa chọn những bức ảnh để thiết kế mặt sau cho tờ tiền. Những bức ảnh được chọn lựa phải có tiêu chí phù hợp với bối cảnh đất nước lúc bấy giờ và phù hợp với mệnh giá tờ tiền chuẩn bi phát hành".

Với tiêu chí ấy, tất cả các họa sỹ trong tổ cứ thế đi tìm ảnh. 7 họa sỹ phải tìm 7 ảnh mẫu khác nhau để thiết kế lên tờ tiền. Mẫu thiết kế của họa sỹ nào xuất sắc và phù hợp với tiêu chí sẽ được lựa chọn làm mặt sau cho tờ tiền 2.000 đồng. Có rất nhiều bối cảnh của đất nước được tổ họa sỹ quan tâm. Có người chọn bối cảnh Nhà hát lớn Hà Nội, có người lại chọn Hồ Gương với Tháp Rùa, thậm chí Nhà máy đồ hộp Hải Phòng cũng đã được một số họa sỹ để ý.

"Về phần mình, tôi sang kho ảnh của TTXVN để lựa chọn. Tôi miệt mài tìm kiếm cả tuần trời, cuối cùng cũng tìm được 2 bức ảnh chụp về Nhà máy Sợi Nam Định. Một bức chụp về dây chuyền sản xuất sợi, bức ảnh còn lại là chụp về 3 nữ công nhân trẻ đang thao tác trên dây chuyện", ông Quế nhớ lại.
"Vậy 3 nữ công nhân đó là ai và đang sống ở đâu?". Giật mình trước câu hỏi này, ông Quế tư lự: "Việc thiết kế tiền phải bảo mật cao độ. Khi làm thủ tục xin 2 bức ảnh từ TTXVN, tôi chỉ khai báo một lý do đại khái cho hợp lệ chứ không thể đưa lý do chính xác. Việc xin tên tác giả của 2 bức cũng như những nhân vật trong ảnh tôi cũng chẳng kịp làm". Vậy là họa sỹ Phạm Văn Quế cũng không biết 3 người công nhân được in hình lên tờ tiền 2.000 đồng kia là ai. Tính chất bảo mật của ông thiết kế tiền đã không cho ông làm việc đó.
Sau khi mang 2 bức ảnh về trình, họa sỹ Quế được chấp thuận dùng để thiết kế lên mặt sau của đồng tiền 2.000 đồng. Nhiệm vụ của ông là lồng ghép, vẽ lại 2 bức ảnh trên thành một. Bức hình mới được vẽ ra phải có các chi tiết hài hòa cân đối và không phức tạp. Ông Quế đã mất nhiều tháng trời ngôi vẽ rồi ghép 2 bức ảnh lại với nhau. Ông miệt mài vẽ đến độ thuộc lòng từng chi tiết trong 2 bức ảnh, từng nét mặt của 3 cô công nhân. Những họ là ai, thì ông đành chịu! Ông chỉ biết họ là những người thợ dệt của Nhà máy Sợi Nam Định.
Đến nay, tờ tiền 2.000 đồng đã phát hành được 23 năm. Nhưng 3 nữ công nhân được vinh dự in lên đó vẫn là một bí ẩn.